Lúc 10
giờ sáng Chúa Nhật hôm qua lễ Chúa Kitô Vua, ĐTC Phanxicô đã chủ sự lễ
nghi đóng Cửa Thánh đền thờ thánh Phêrô trước khi dâng thánh lễ kết thúc
Năm Thánh Lòng Thương Xót tại thềm đền thờ. Cùng đồng tế với ĐTC có
hàng trăm vị gồm các Hồng Y và Tân Hồng Y, Tổng Giám Mục, Giám Mục và
mấy ngàn Linh Mục. Tham dự thánh lễ có ngoại giao đoàn và phái đoàn
chính thức của nhiều nưóc, trong đó có phái đoàn của chính phủ Italia,
do tổng thống Matarella hướng dẫn và hơn 100.000 tín hữu và du khách
hành hương.
Trước khi
bước lên đóng Cửa Thánh ĐTC đã đọc lời nguyện sau đây:
“Ôi lậy Cha
thánh thiện và toàn năng trong tình yêu, là Đấng qua Con Cha là Đức
Giêsu, sinh bởi Trinh Nữ Maria, đã biểu lộ gương mặt lòng thương xót vô
cùng của Cha, xin hãy thương nhìn Giáo Hội Cha tụ họp trong lời cầu
nguyện kết thúc Năm Thánh. Tri ân về những ơn thánh đã nhận lãnh và được
khích lệ làm chứng cho sự dịu hiền của tình yêu thương xót của Cha
trong lời nói và việc làm chúng con đóng Cửa Thánh: xin Thần Linh thánh
hóa canh tân niềm hy vọng của chúng con nơi Chúa Kitô Cứu Thế, là cửa
luôn luôn rộng mở cho người tìm Cha với con tim chân thành, cửa duy nhất
dẫn vào Nước đang đến. Xin dâng lên Cha, là Đấng Tạo Hóa và yêu thương
sự sống, qua Chúa Giêsu Kitô là Vua và là Chúa chúng con, trong Chúa
Thánh Thần Đấng an ủi, mọi danh dự và vinh quang đến muôn thuở muôn đời.
Amen
Các bài sách Thánh đã được đọc bằng tiếng Anh, và tiếng Pháp. Thánh vịnh và Phúc Âm đã được hát bằng tiếng Ý.
Giảng
trong thánh lễ ĐTC đã quảng diễn ý nghĩa các bài đọc và nêu bật bản chất
vương quyền của Chúa Kitô Vua, mà lễ mừng kết thúc năm phụng vụ. Ngài
nói:
Vương
quyền của Ngài mâu thuẫn: ngai của Ngài là thập giá, triều thiên của
Ngài là mạo gai; Ngài không có một vương trượng, nhưng có một cây sậy
trong tay; Ngài không mặc y phục sang trọng, nhưng bị lột áo khoác; Ngài
không có các nhẫn lóng lánh trên các ngón tay, nhưng tay bị đinh đâm
thâu; Ngài không có một kho tàng, nhưng bị bán với 30 đồng bạc. Nước của
Chúa Giêsu không thuộc thế gian này, nhưng nơi nó chúng ta tìm được ơn
cứu độ và tha thứ. Bởi vì sự cao cả của Vương quốc Ngài không phải là
quyền năng theo thế gian, nhưng là tình yêu của Thiên Chúa, một tình yêu
có khả năng đạt tới và chữa lành mọi sự. Vì tình yêu ấy Chúa Kitô đã hạ
mình xuống cho tới chúng ta, đã mặc lấy sự bần cùng nhân loại của chúng
ta, đã cảm nhận điều kiện tật nguyền của chúng ta: bất công, phản bội,
bỏ rơi; đã sống kinh nghiệm cái chết, bị chôn trong mộ và xuống ngục tổ
tông. Qua đó Vua của chúng ta đã đi tới tận cùng các ranh giới của vũ
trụ để ôm và cứu rỗi mọi sinh linh. Ngài đã không kết án chúng ta, Ngài
cũng không chinh phục chúng ta , ngài đã không bao giờ vi phạm sự tự do
cuả chúng ta, nhưng đã mở đường với tình yêu khiêm tốn, tha thứ tất cả,
hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả” (1 Cr 13,7). Chỉ có tình yêu đó đã
chiến thắng và tiếp tục chiến thắng các thù địch to lớn của chúng ta là
tội lỗi cái chết và sự sợ hãi.
Hôm nay
chúng ta công bố chiến thắng đặc biệt ấy, qua đó Chúa Kitô đã trở thành
vua đời đời, Chúa của lịch sử, chỉ với sự toàn năng của tình yêu, là bản
tính của Thiên Chúa, là chính sự sống của Ngài, và nó sẽ không bao giờ
cùng. Chức là Chúa của Ngài biến đổi tội lỗi thành ơn thánh, cái chết
thành sự phục sinh, sự sợ hãi thành niềm tin cậy… Nhưng mọi sự ấy sẽ vô
ích, nếu chúng ta không chấp nhận Ngài là Chúa của đời mình một cách
riêng tư, và không chấp nhận kiểu cai trị của Ngài.
Tiếp tục
bài giảng ĐTC đã phân tích thái độ của các nhân vật trong trình thuật
Phúc Âm kể lại cái chết của Chúa Kitô Vua: sự xa cách của dân chúng đứng
nhìn xem điều xảy ra, không đến gần nữa như họ đã làm khi có nhu cầu
được Chúa cứu giúp. Trước các hoàn cảnh cuộc sống hay các chờ mong không
hiện thực chúng ta cũng có thể bị cám dỗ đứng xa vương quyền của Chúa
Giêsu, không hoàn toàn chấp nhận gương mù tình yêu khiêm tốn của Ngài,
gây âu lo và khó chịu cho cái tôi của chúng ta. Nhưng dân thánh có Chúa
Giêsu là Vua được mời gọi đi theo con đường tình yêu cụ thể của Ngài, và
mỗi ngày tự hỏi “tình yêu của Chúa đòi hỏi tôi điều, thúc đẩy tôi tới
đâu? Tôi trả lời với Chúa Giêsu ra sao với cuộc sống của tôi ?”
Các nhân
vật thứ hai là nhóm các thủ lãnh, binh lính và một tên trộm cướp. Họ
khiêu khích và cám dỗ Chúa Giêsu hãy tự cứu lấy mình , khước từ cai trị
theo kiểu của Thiên Chúa, làm theo cái luận lý của thế gian xuống khỏi
thập giá, đánh bại kẻ thù, tỏ lộ quyền năng cao vươt là Thiên Chúa… Đó
là cám dỗ dễ sợ nhất, cám dỗ đầu tiên và cuối cùng trong Phúc Âm. Nhưng
trước sự tấn kích ấy Chúa Giêsu tiếp tục yêu thương, tha thứ, sống thời
điểm của sự thử thách theo ý muốn của Thiên Chúa Cha, và xác tín rằng
tình yêu sẽ đem lại hoa trái.
ĐTC nói
thêm trong bài giảng: để tiếp nhận vương quyền của Chúa Giêsu chúng ta
được mời gọi chiến đấu chống lại cám dỗ này, dán chặt cái nhìn vào Chúa
bị đóng đanh, để luôn trung thành với Ngài hơn. Có biết bao lần chúng ta
cũng tìm các an ninh hấp dẫn thế gian cống hiến cho chúng ta. Có biết
bao lần chúng ta bị cám dỗ xuống khỏi thập giá. Sức mạnh lôi cuốn của
quyền lực và thành công xem ra là một con đường dễ dãi và mau chóng giúp
phổ biến Tin Mừng, và chúng ta mau chóng quên vương quốc của Thiên Chúa
hoạt động như thế nào. Áp dung vào Năm Thánh kết thúc ĐTC nói:
Năm Thánh
Lòng Thương Xót này mời gọi chúng ta tái khám phá ra trọng tâm, trở về
với điều nòng cốt. Thời điểm này mời gọi chúng ta nhìn lên gương mặt của
Vua chúng ta, gương mặt rạng ngời trong ngày Phục Sinh, và tái khám phá
ra gương mặt tươi trẻ của Giáo Hội, sáng ngời khi tiếp đón, tự do,
trung thành, nghèo nàn trong các phương tiện và giầu có trong tình yêu
thương truyền giáo. Khi đưa chúng ta vào trong trung tâm của Phúc Âm,
lòng thương xót cũng khích lệ chúng ta từ bỏ các thói quen và tập quán
có thể ngăn cản viêc phục vụ Nước Thiên Chúa, chỉ tìm hướng tới vương
quyền khiêm tốn vĩnh cửu của Chúa Giêsu, chứ không thích ứng với các
vương quyền tạm bợ và các quyền bính hay thay đổi của mọi thời đại.
Nhắc tới
người trộm lành và lời ông xin Chúa Giêsu nhớ tới ông và câu Chúa trả
lời ông sẽ ở trên thiên đàng với Ngài, ĐTC nói: Thiên Chúa nhớ tới chúng
ta, vừa khi chúng ta cho ngài khả thể này. Ngài sẵn sàng xóa bỏ hoàn
toàn và luôn mãi tội lỗi, bởi vì ký ức của Ngài không ghi nhận sự dữ đã
phạm và không luôn mãi chú ý tới các sai lầm phải chịu như ký ức của
chúng ta. Thiên Chúa không nhớ tới tội lỗi, nhưng nhớ tới từng người
trong chúng ta là con cái được Ngài yêu thương. Và Ngài luôn tin rằng có
thể bắt đầu trở lại và đứng lên.
Chúng ta
cũng hãy xin ơn có ký ức rộng mở và sống động này. Chúng ta hãy xin được
ơn không bao giờ đóng cửa của sự hoà giải và tha thứ, nhưng biết vượt
qua sự dữ và các khác biệt, bằng cách mở rộng mọi con đường của niềm hy
vọng. Như Thiên Chúa tin tưởng nơi chúng ta, chúng ta cũng được mời gọi
trao ban hy vọng, và cho tha nhân cơ may. Bởi vì cả khi Cửa Thánh có
đóng, cửa lòng thương xót thật, là Trái Tim Chúa Giêsu, luôn luôn rộng
mở. Từ cạnh suờn bị đâm thâu của Chúa Phục Sinh vọt lên lòng thương xót,
sự ủi an và niềm hy vọng cho đến tận cùng thời gian.
Chúng ta
hãy cảm tạ Chúa và nhớ rằng chúng ta đã được mặc lấy các tâm tình của
lòng thương xót để trở nên dụng cụ lòng xót thương. Xin Mẹ Maria, là Mẹ
dịu hiền của Giáo Hội, Đấng đứng dưới chân thập giá, trông thấy người
trộm lành nhận ơn tha thứ của Chúa, và nhận môn đệ của Chúa Giêsu làm
con mình, xin Mẹ của lòng thương xót đồng hành với chúng ta. Chúng ta
hãy phó thác cho Mẹ mọi tình trạng, mọi lời cầu hướng tới đôi mắt xót
thương của Mẹ và Mẹ sẽ nhận lời.
Vào cuối
thánh lễ ĐTC đã cám tạ ơn Chúa vì Năm Thánh Lòng Thương Xót. Ngài cũng
cám ơn các phái đoàn chính thức của các nước tham dự thánh lễ, cách
riêng chính quyền Italia và các cơ cấu, về sự cộng tác và dấn thân quảng
đại, các lực lượng an ninh trật tự, các nhân viên tiếp đón, các phương
tiện truyền thông, các nhân viên y tế và thiện nguyện viên thuộc mọi lứa
tuổi, nhất là Hội Đồng Toà Thánh tái truyền giảng Tin Mừng và các cộng
sự viên. ĐTC cũng cám ơn tất cả những người góp phần thiêng liêng cho
Năm Thánh được thành công: đặc biệt là các bệnh nhân và người già đã
dâng hy sinh, đau khổ, liên lỉ cầu nguyện cho Năm Thánh. Một cách đặc
biệt ĐTC cám ơn các nữ tu dòng kín, mà Giáo Hội nhớ tới trong ngày 21
tháng 11. Các chị dành trọn đời cầu nguyện cho mọi thành phần dân Chúa,
và các chị cũng cần tình liên đới tinh thần và vật chất của chúng ta.
Tiếp đến ĐTC đã đọc kinh Truyền Tin và ban phép lành cho mọi người.
ĐTC đã ký
Tông thư “Misericordia et Misera” khích lệ toàn thể Giáo Hội tiếp tục
sống lòng thương xót với cùng sự sâu đậm như đã sống trong suốt Năm
Thánh ngoại thường này. Sau đó ngài đã trao Tông thư cho ĐHY Tagle, TGM
Manila, là một trong các giáo phận đông tín hữu nhất thế giới, ĐC
Cushey, TGM Saint Andrrews Edinburg, hai Linh Mục thừa sai lòng thương
xót đến từ Cộng hòa dân chủ Congo và Brasil, một phó tế vĩnh viễn và gia
đình, hai nữ tu một Mêhicô và một Nam Hàn; một gia đình Mỹ gồm ba thế
hệ; một đôi bạn trẻ đính hôn, hai bà mẹ giáo lý viên; một người tàn tật
và một bệnh nhân.
Sau khi
chào các HY, GM ĐTC đã lên xe díp đi mấy vòng chào các tín hữu và du
khách thám dự thánh lễ kết thúc Năm Thánh Lòng Thương Xót.
Linh Tiến Khải
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét