Ông bà anh chị em thân mến. Qua câu truyện ông Mô-sê và người đàn bà góa
trong Kinh thánh Lời Chúa hôm nay, Chúa dạy chúng ta cầu nguyện và kiên tâm cầu
nguyện trong đời sống Ki-tô hữu. Chúng ta
biết cầu nguyện là nền tảng cuộc sống, là việc rất cần thiết và phải có đối với
người Ki-tô hữu, vì chúng ta biết mọi sự, to nhỏ, tầm thường hay quan trọng
trong cuộc sống đều tuỳ thuộc, đều dựa vào Chúa.
Sự cần thiết của việc cầu nguyện
bắt đầu từ lòng xác tín và yêu mến Chúa, với thái độ khiêm tốn, chấp nhận thân
phận yếu hèn và những thiếu thốn, giới hạn của mình. Kinh thánh Lời Chúa hôm nay hối thúc chúng ta cầu
nguyện, nhưng chúng ta tự hỏi “Tại sao phải cầu nguyện và phải cầu nguyện như thế
nào?” Và “Cầu nguyện đã đủ chưa hay còn
phải hành động nữa?”
Chúng ta thấy nhiều điều xấu, điều dữ xảy ra
tại nhiều quốc gia trên thế giới, trong quốc gia Hoa kỳ và thành phố Tulsa chúng
ta đang sống, và ngay chính trong gia đình và trong cuộc sống cá nhân của chúng
ta. Có những hoàn cảnh xảy ra và nếu
chúng ta không có lòng xác tín vào Chúa thì có thể chúng ta ngạc nhiên hỏi tại
sao. Chúa có quan tâm và chú ý đến không?
Hay Chúa quá bận rộn không thể nào xử lý hết tất cả mọi vấn đề xảy ra?
Sách Sáng thế, sách đầu tiên của cuốn Kinh
thánh, cho chúng ta biết từ nguyên thủy Thiên Chúa tạo dựng nên tất cả đều tốt,
nhưng Sa-tan, quỉ dữ đã xen lấn vào, mang sự xấu và tội không vâng lời, chống
đối lại Thiên Chúa đến cho con người trần gian.
Chúng ta thấy nhiều sự dữ và đau khổ tiếp tục xảy ra khắp mọi nơi, vì
con người tiếp tục đi vào con đường của tổ tông chúng ta là A-dong và E-và, tự
cho rằng khôn hơn Thiên Chúa, không cần nghe
và thực hành những điều Chúa truyền dạy.
Con người trần gian đã và đang từ chối và bỏ Chúa, và như thế tự mang
cũng như nhận chịu những khó khăn, đau khổ và sự dữ của chính mình đưa đến và
cho người khác.
Vì thế, Chúa dạy chúng ta là những Ki-tô hữu,
trong mọi hoàn cảnh hay tình huống cuộc sống phải cầu nguyện và phải kiên nhẫn
cầu nguyện để có một niềm xác tín và yêu mến Chúa. Cầu nguyện để chúng ta luôn kết hợp mật thiết
với Chúa, được Chúa phù trợ ban ơn thêm sức và được sống trong an bình và nhận
được ơn sủng cứu độ của Chúa. Cầu nguyện không phải chỉ đọc kinh, mà là tâm sự với
Chúa và suy gẫn Lời Chúa dạy.
Bài
trích sách Xuất hành hôm nay ghi lại cho chúng ta biết dân Do thái đã được Chúa thương
đưa ra khỏi cảnh nô lệ ở Ai cập, vượt Biển Đỏ và đang trong sa mạc trên đường
về Đất hứa. Nhưng không bao lâu, họ tỏ
ra cứng cổ, nghi ngờ, thiếu lòng tin, và than trách Môsê: “Sao ông không để
chúng tôi lại bên Ai Cập? Ở đó có thịt nướng hành thơm. Còn ở chỗ hoang vu nóng
bỏng này, chúng tôi sẽ chết đói, chết khát mất.” Những lời kêu than chua chát vô ơn bội nghĩa ấy,
không phải chỉ làm cho Môsê buồn sầu đau sót, mà ngay chính Thiên Chúa cũng
không cầm nổi giận dữ. Tuy nhiên vì lòng
nhân từ thương xót, Thiên Chúa tiếp tục ban ơn cho đoàn người kém hiểu biết ấy.
Và chúng ta thấy được lòng kiên nhẫn cầu nguyện của ông Môsê. Khi ông Môsê
giang tay cầu nguyện thì dân Chúa thắng thế quân Amalếch. Còn khi ông mệt mỏi
xuôi tay xuống thì quân Amalếch lướt thắng. Vì thế ông Aaron và ông Khua phải đỡ
tay cho ông Mosê để khỏi rũ xuống. Bài sách Xuất hành cho chúng ta một niềm xác
tín vào Thiên Chúa luôn đồng hành và hiện diện trong mọi hoàn cảnh, và cũng là
niềm phấn khởi và giúp chúng ta nhận ra giá trị và sức mạnh của lời cầu nguyện.
Trong
bài đọc hai, thánh Phao-lô căn dặn Timôthê cũng như tất cả chúng ta, phải kiên
nhẫn và trung kiên cầu nguyện và suy gẫm lời Chúa trong Kinh thánh để tránh sự
dữ và nhất là làm những việc tốt lành.
Ngài nói: “Chính Sách Thánh đã dạy con sự khôn ngoan để con được cứu rỗi
nhờ tin vào Ðức Giêsu Kitô. Tất cả Kinh Thánh đã được Chúa linh hứng, đều hữu
ích để giảng dạy, biện bác, sửa dạy và giáo dục trong đàng công chính, ngõ hầu
người của Thiên Chúa được hoàn hảo để sẵn sàng thực hiện mọi việc lành.”
Qua bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy
chúng ta phải kiên tâm cầu nguyện. Chúa
kể một câu chuyện tầm thường mà chúng ta có thể gặp ở bất cứ nơi đâu. Một quả
phụ từ lâu đã xin một vị thẩm phán xét xử giúp cho một việc, nhưng ông vẫn
chẳng quan tâm và cũng chẳng hối hả gì, vì có thể bà ta là người góa bụa, chẳng
đáng kể gì ở trong xã hội, hay sự việc chẳng quan trọng bao nhiêu. Tuy nhiên bà
này vẫn kiên trì, có lẽ chẳng phải vì bà có đức tính ấy nhưng rất có thể, đối
với bà, câu chuyện đem thưa đây rất quan trọng, là việc một sống một chết đối
với bà. Cho nên bà cứ dai dẳng nài xin. Cuối cùng ông thẩm phán tự nghĩ phải xử
cho bà kẻo bà cứ quấy rầy mãi. Câu chuyện tầm thường chỉ có vậy thôi. Nhưng Tin mừng muốn chúng ta chú ý đến thái độ
dai dẳng, kiên trì của người cầu xin, và sự nhượng bộ của người phải nghe tiếng
van nài.
Ông bà anh chị em thân mến. Chúng ta không phải như góa phụ ít giá trị
trước mặt xã hội. Chúng ta là những người được Thiên Chúa tạo dựng và ưu tuyển
chúng ta trở thành dân riêng của Ngài. Và Chúa cũng không giống vị thẩm phán vô
tâm. Người yêu mến và rất nhân hậu đối với chúng ta. Người
luôn hiện diện, nghe lời chúng ta cầu xin và nhất là sẽ ban ơn, sức mạnh
và trợ giúp chúng ta. Cho nên chúng ta phải kiên tâm cầu nguyện, tức là luôn xác
tín và trung thành với Thiên Chúa. Chính điều kiện tín thành này là khó, vì
chúng ta thấy ngày nay, nhiều người, kể cả những người tự xưng là Ki-tô hữu,
thờ ơ với Lời Chúa, hay từ chối không sống lời Chúa dạy, và không có đời sống
cầu nguyện. Thế nên Chúa Giêsu đã thốt
nên những lời có vẻ não nuột nhưng rất chân thành: “Con Người đến sẽ còn gặp
được lòng tin trên mặt đất nữa không?”
Vì thế, ông bà anh chị em thân mến, chúng ta
cầu xin Chúa giúp chúng ta biết lắng nghe và sống lời Chúa dạy. Xin Chúa dạy chúng ta bài học kiên nhẫn cầu nguyện, để duy trì lòng xác tín
vào tình yêu và lòng thương xót của Chúa. Xin Chúa gìn giữ đừng để chúng ta ngã lòng trông cậy
Chúa, nhưng luôn đặt lòng cậy trông và phó thác
vào Chúa trong mọi hoàn cảnh cuộc
sống, nhất là những lúc chúng ta phải đối diện với những khó khăn thử thách, và
biết xin điều thích hợp đẹp lòng Chúa để Nước Chúa trị đến và Danh Chúa được cả
sáng.
Lm. Chánh xứ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét